MỞ CỬA:
Thơ tình ai
nỡ cất đi
Phơi ra
thiên hạ rầm rì mới hay.
ĐỌC THƠ: THƠ
TÌNH CUỐI MÙA THU
Xuân Quỳnh – Nguyễn Thị
Xuân Quỳnh (1942-1988)
Cuối trời mây
trắng bay
Lá vàng thưa thớt quá
Phải chăng lá về rừng
Mùa thu đi cùng lá
Mùa thu ra biển cả
Theo dòng nước mênh mang
Mùa thu vào hoa cúc
Chỉ còn anh và em
Chỉ còn anh và em
Là của mùa thu cũ
Chợt làn gió heo may
Thổi về xao động cả:
Lối đi quen bỗng lạ
Cỏ lật theo chiều mây
Đêm về sương ướt má
Hơi lạnh qua bàn tay
Tình ta như hàng cây
Đã qua mùa gió bão
Tình ta như dòng sông
Đã yên ngày thác lũ
Thời gian như là gió
Mùa đi cùng tháng năm
Tuổi theo mùa đi mãi
Chỉ còn anh và em
Chỉ còn anh và em
Cùng tình yêu ở lại...
- Kìa bao người yêu mới
Đi qua cùng heo may.
Và tôi thốt lên: Trăm năm, trăm sự tại trời - Tài tình chi lắm cho đời
nó ghen!
MỜI VÀO NHÀ: Các bạn thưởng thức V-Clip THƠ TÌNH CUỐI MÙA THU – Phan
Hùynh Điểu phổ thơ – Tiếng hát cố ca sỹ Ngọc Tân.
(Nhớ ngày mất chị Xuân Quỳnh: 29/8/1988 – Ngày
mất Ngọc Tân: 6/9/2004)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét